题李梦发知足斋

宋代 王之道
荀卿重无祸,老氏贵不辱。 不辱非暂荣,无祸乃长福。 咄哉名利场,甚矣身世梏。 得侯方丐公,怀金未忘玉。 经营蛾赴火,奔走虽嗜肉。 方当从后搏,宁复念前覆。 李斯悲黄犬,杨雄诮丹毂。 二者倘胥失,万此亦何足。 是理甚易知,允蹈君所独。 使人之意销,岂止我心服。 不贪子罕宝,属厌女宽腹。 庶几闻高风,将遂变流俗。
xún qīng zhòng huò   lǎo shì guì
fēi zàn róng   huò nǎi zhǎng
duō zāi míng chǎng   shén shēn shì
hóu fāng gài gōng   huái 怀 jīn wèi wàng
jīng yíng é huǒ   bēn zǒu suī shì ròu
fāng dāng cóng hòu   níng niàn qián
bēi huáng quǎn   yáng xióng qiào dān
èr zhě tǎng shī   wàn
shì shén zhī   yǔn dǎo jūn suǒ
shǐ 使 rén zhī xiāo   zhǐ xīn
tān zi hǎn bǎo   shǔ yàn kuān
shù wén gāo fēng   jiāng suì biàn liú