题李梦发摇碧堂

宋代 王之道
群山俯平湖,冰壶浸蒲壁。 奫沦五千顷,岝峉一万尺。 苍松偃旌盖,翠竹林剑戟。 纤尘不可到,湛湛见沙碛。 诗人嗜好异,方寸富泉石。 堂成欲临赋,牋管罗几席。 偶然对涟漪,微风缓摇碧。 高吟寓动静,真尝废晨夕。 璇题壮檐楹,玉轴走宾客。 清商入葱蒨,积雨洗炎赫。 翱翔下幽鹭,从容出圆鲫。 穿荷过独舸,傍柳倚轻策。 此兴复不浅,何日当有获。 君方事閒放,佳处勿轻掷。 明年谷鸣驺,金闺遂通籍。
qún shān píng   bīng jìn
yūn lún qiān qǐng   zuò è wàn chǐ
cāng sōng yǎn jīng gài   cuì zhú lín jiàn
xiān chén dào   zhàn zhàn jiàn shā
shī rén shì hào   fāng cùn quán shí
táng chéng lín   jiān guǎn luó
ǒu rán duì lián   wēi fēng huǎn yáo
gāo yín dòng jìng   zhēn cháng fèi chén
xuán zhuàng yán yíng   zhóu zǒu bīn
qīng shāng cōng qiàn   yán
áo xiáng xià yōu   cóng róng chū yuán
chuān 穿 guò   bàng liǔ qīng
xīng qiǎn   dāng yǒu huò
jūn fāng shì xián fàng   jiā chǔ qīng zhì
míng nián míng zōu   jīn guī suì tōng