题李简夫葆光亭

宋代 苏辙
径草侵芒屩,庭花堕石台。小亭幽事足,野色向人来。 坐上乌皮几,墙间大瓠罍。老成无不可,谈笑得徘徊。
jìng cǎo qīn máng juē   tíng huā duò shí tái xiǎo tíng yōu shì   xiàng rén lái    
zuò shàng   qiáng jiān léi lǎo chéng tán   xiào pái huái