题李昌符丰乐幽居

唐代 许棠
诗家依阙下,野景似山中。兰菊俱含露,杉梧为奏风。 破门韦曲对,浅岸御沟通。莫叹连年屈,君须遇至公。
shī jiā què xià   jǐng shì shān zhōng lán hán   shān wèi zòu fēng
mén wéi duì   qiǎn àn gōu tōng tàn lián nián   jūn zhì gōng