题良臣登云阁 其一

宋代 欧阳澈
翚飞高阁势凌云,端拟云衢致此身。直跃鲁梯千尺峻,高攀蟾窟一枝春。 廓然眼界同霞域,快矣襟袍绝点尘。髣髴麻姑亭上景,方平应约此相亲。
huī fēi gāo shì líng yún   duān yún zhì shēn zhí yuè qiān chǐ jùn gāo   pān chán zhī chūn    
kuò rán yǎn jiè tóng xiá   kuài jīn páo jué diǎn chén fǎng tíng shàng jǐng fāng   píng yìng yuē xiāng qīn