题良臣登云阁 其二

宋代 欧阳澈
丹楹崛起拂云端,平步危梯入广寒。脱屣伫当腾鹤驭,飞凫终拟附鹏抟。 半天风雨凭栏咏,万里江山指掌看。十二楼台多胜概,惭无诗思剪裁难。
dān yíng jué yún duān   píng wēi guǎng 广 hán tuō zhù dāng téng fēi   zhōng péng tuán    
bàn tiān fēng píng lán yǒng   wàn jiāng shān zhǐ zhǎng kàn shí èr lóu tái duō shèng gài cán   shī jiǎn cái nán