题乐平寺

宋代 刘焘
名蓝占幽寂,花木深禅房。 开轩俯芳流,竹风终日凉。 谓此已胜绝,坐可雄诸方。 谁知槿篱外,古木郁苍苍。 下有湍激漳,珠玉鸣琅珰。 何当开松门,两岸安石床。 尽发溪山奇,枕流挈其芳。 他年我重来,君子留徜徉。
míng lán zhàn yōu   huā shēn chán fáng
kāi xuān fāng liú   zhú fēng zhōng liáng
wèi shèng jué   zuò xióng zhū fāng
shéi zhī jǐn 槿 wài   cāng cāng
xià yǒu tuān zhāng   zhū míng láng dāng
dāng kāi sōng mén   liǎng àn ān shí chuáng
jǐn shān   zhěn liú qiè fāng
nián chóng lái   jūn zi liú cháng yáng