题览胜亭

宋代 韩琦
极目知何胜,东西矗万岑。天虽限夷夏,人自失喉襟。 远木已秋色,乱云犹夕阴。清风谁会我,太息抚霜镡。
zhī shèng   dōng 西 chù wàn cén tiān suī xiàn xià rén   shī hóu jīn    
yuǎn qiū   luàn yún yóu yīn qīng fēng shuí huì tài   shuāng chán