题来青馆

宋代 真德秀
客梦成时夜向阑,幽泉挟雨响潺潺。 清魂便觉超尘世,何况真栖岩石间。
mèng chéng shí xiàng lán   yōu quán xié xiǎng chán chán  
qīng hún biàn 便 jué chāo chén shì   kuàng zhēn yán shí jiān