题括苍冯公岭二首

宋代 曹豳
平芜千里绿迢迢,水宿山行好耐劳。 最是愁人最奇崛,冯公之巘浙江潮。
píng qiān 绿 tiáo tiáo   shuǐ xiǔ 宿 shān xíng hǎo nài láo  
zuì shì chóu rén zuì jué   féng gōng zhī yǎn zhè jiāng cháo