题邝湛若砚铭并洗砚池题字拓本

清代 吴锡麒
君诗乃在潇湘洞庭间,啼残竹魄凋兰颜。乞归一勺楚江水,手洗芙蓉不自闲。 此砚从君共往还,此池流水日潺湲。海南遗字老风雨,谁念畸人阅历艰。 高莫高于鸦咋山,远莫远于鬼门关。天令绝域显文字,铜柱细剔苔花斑。 壶笙芦管尽收拾,记成《赤雅》谁能删。蓝胡二月歌群蛮,亸娘妙舞摇花鬘。 鸲之鹆之双活眼,见君手画蛾眉弯。归来抱琴死忠义,片石寂寞留人寰。 招君魂兮渺渺,石有泪兮潸潸,云车雾驾安能攀。 天风飒飒夜泉起,明福洞边闻佩环。
jūn shī nǎi zài xiāo xiāng dòng tíng jiān   cán zhú diāo lán yán guī sháo chǔ jiāng shuǐ shǒu   róng xián    
yàn cóng jūn gòng wǎng huán   chí liú shuǐ chán yuán hǎi nán lǎo fēng shuí   niàn rén yuè jiān    
gāo gāo shān   yuǎn yuǎn guǐ mén guān tiān lìng jué xiǎn wén tóng   zhù tái huā bān    
shēng guǎn jǐn shōu shí   chéng chì shuí néng shān lán èr yuè qún mán duǒ niáng miào   yáo huā mán        
zhī zhī shuāng huó yǎn   jiàn jūn shǒu huà é méi wān guī lái bào qín zhōng piàn   shí liú rén huán    
zhāo jūn hún miǎo miǎo   shí yǒu lèi shān shān   yún chē jià ān néng pān  
tiān fēng quán   míng dòng biān wén pèi huán