题匡山石室 其一

元代 刘永之
群山争盘纡,众壑尽奔放。中峰最奇绝,直立数千丈。 危搆倚石壁,面势极弘敞。心神坐超忽,云雨接惝恍。 山色晚更佳,泉声静逾响。犹言最绝顶,临眺极所往。 欲穷千里目,更试九节杖。
qún shān zhēng pán   zhòng jǐn bēn fàng zhōng fēng zuì jué   zhí shù qiān zhàng
wēi gòu shí   miàn shì hóng chǎng xīn shén zuò chāo   yún jiē chǎng huǎng
shān wǎn gèng jiā   quán shēng jìng xiǎng yóu yán zuì jué dǐng   lín tiào suǒ wǎng
qióng qiān   gèng shì jiǔ jié zhàng