题匡南王孙爽台

明代 王世贞
兰台高咏杳难攀,滕阁鸣銮迥不还。忽有露茎超象外,能令天籁满人间。 披襟快自君王腋,酌斗清回帝子颜。无那阿猷称尽兴,凭谁拄笏看西山。
lán tái gāo yǒng yǎo nán pān   téng míng luán jiǒng hái yǒu jīng chāo xiàng wài néng   lìng tiān lài mǎn rén jiān    
jīn kuài jūn wáng   zhuó dòu qīng huí yán ā yóu chēng jìn xìng píng   shuí zhǔ kàn shān 西