题柯敬仲墨竹花石

明代 刘基
红桃花夭夭,绿竹叶薿薿。水边石上相依倚,恰似佳人配君子。 奎章博士丹丘生,宝书鉴尽芸阁清。染朱涅翠归墨笔,收入造化无逃形。 烟浓风暖春如醉,竹有哀音花有泪。花枯竹死今几年,空留手迹令人怜。
hóng táo huā yāo yāo   绿 zhú shuǐ biān shí shàng xiàng   qià jiā rén pèi jūn zi
kuí zhāng shì dān qiū shēng   bǎo shū jiàn jǐn yún qīng rǎn zhū niè cuì guī   shōu zào huà táo xíng
yān nóng fēng nuǎn chūn zuì   zhú yǒu āi yīn huā yǒu lèi huā zhú jīn nián   kōng liú shǒu lìng rén lián