题可庵老人写竹

明代 史鉴
国初写竹王舍人,笔端生动妙入神。风流太常继其后,片纸一出人争取。 可庵老人得此传,声价在人尤赫然。江南贤豪动百数,家家屏障生风烟。 前年寄我雪竹图,天地惨淡云模糊。大枝横斜小枝亚,金鞭击折青珊瑚。 今年写竹吴江见,写出千人万人羡。鸾凤盘空云日翻,蛟龙出海风雷变。 鹧鸪无声锦瑟稀,湘娥披云未遮面。老人老人勿自珍,笔力转多方绝伦。 高山流水志有在,莫谓识面无其人。
guó chū xiě zhú wáng shè rén   duān shēng dòng miào shén fēng liú tài cháng hòu   piàn zhǐ chū rén zhēng
ān lǎo rén chuán   shēng jià zài rén yóu rán jiāng nán xián háo dòng bǎi shù   jiā jiā píng zhàng shēng fēng yān
qián nián xuě zhú   tiān cǎn dàn yún zhī héng xié xiǎo zhī   jīn biān shé qīng shān
jīn nián xiě zhú jiāng jiàn   xiě chū qiān rén wàn rén xiàn luán fèng pán kōng yún fān   jiāo lóng chū hǎi fēng léi biàn
zhè shēng jǐn   xiāng é yún wèi zhē miàn lǎo rén lǎo rén zhēn   zhuǎn duō fāng jué lún
gāo shān liú shuǐ zhì yǒu zài   wèi shí miàn rén