题康氏临清楼

明代 杨士奇
文溪似秋浦,窈窕湛寒玉。天净波平一鉴开,倒影金华千仞绿。 人家多住溪东西,飞栋辉煌接华屋。疏槐杨柳荫当门,翠荇红蕖悦心目。 康氏楼居更萧爽,雕栏百尺凌云上。仙姥峰高望欲齐,状元洲近平如掌。 词翁酒客屡招寻,吹竹弹丝共欢赏。风物清华入吟啸,阛阓喧嚣断轮鞅。 忆昔总角初常游溪之涯,拆竿坐石堪垂钓,临水提筐逢浣纱。 朅来忽复四十载,漂泊不归双鬓华。天涯往往闻逸兴,邂逅题诗徒自嗟。 岂不闻宋朝曾孝子,三子科名相继起。连篇文采动公卿,文溪之名自兹始。 今人何必非古人,珍重贻谋在经史。他年若绾银黄来,仰视高楼耀闾里。
wén shì qiū   yǎo tiǎo zhàn hán tiān jìng píng jiàn kāi dào   yǐng jīn huá qiān rèn   绿  
rén jiā duō zhù dōng 西   fēi dòng huī huáng jiē huá shū huái yáng liǔ yīn dāng mén cuì   xìng hóng yuè xīn    
kāng shì lóu gèng xiāo shuǎng   diāo lán bǎi chǐ líng yún shàng xiān lǎo fēng gāo wàng zhuàng   yuán zhōu jìn píng zhǎng    
wēng jiǔ zhāo xún   chuī zhú tán gòng huān shǎng fēng qīng huá yín xiào huán   huì xuān xiāo duàn lún yāng    
zǒng jiǎo chū cháng yóu zhī   chāi gān 竿 zuò shí kān chuí diào   lín shuǐ kuāng féng huàn shā  
qiè lái shí zài   piāo guī shuāng bìn huá tiān wǎng wǎng wén xìng xiè   hòu shī jiē    
wén sòng cháo céng xiào   sān zi míng xiàng lián piān wén cǎi dòng gōng qīng wén   zhī míng shǐ    
jīn rén fēi rén   zhēn zhòng móu zài jīng shǐ nián ruò wǎn yín huáng lái yǎng   shì gāo lóu yào 耀