题开元寺门阁

唐代 杜荀鹤
一登高阁眺清秋,满目风光尽胜游。何处画桡寻绿水, 几家鸣笛咽红楼。云山已老应长在,岁月如波只暗流。 唯有禅居离尘俗,了无荣辱挂心头。
dēng gāo tiào qīng qiū   mǎn fēng guāng jǐn shèng yóu chǔ huà ráo xún 绿 shuǐ  
jiā míng yàn hóng lóu yún shān lǎo yīng zhǎng zài   suì yuè zhǐ àn liú
wéi yǒu chán chén   liǎo róng guà xīn tóu