题开元商学士所作眉山春晓画壁

宋代 朱晞颜
殊庭旭日移清樾,滉漾晴窗明积雪。山翁解带凌清寒,一扫穷阴幻银阙。 流澌溶泄春浪生,蛾眉洗妆鬟髻青。盘空飞磴三百里,彷佛中有巴猿声。 参差古木缘云立,独拄西南天半壁。卧看参井悬高秋,不假丹梯手亲摘。 人间无此山水佳,何年瀛海来仙崖。不应苍翠掩春昼,云气日夕屯空斋。
shū tíng qīng yuè   huàng yàng qíng chuāng míng xuě shān wēng jiě dài líng qīng hán   sǎo qióng yīn huàn yín quē    
liú róng xiè chūn làng shēng   é méi zhuāng huán qīng pán kōng fēi dèng sān bǎi páng   zhōng yǒu yuán shēng    
cēn yuán yún   zhǔ 西 nán tiān bàn kàn cān jǐng xuán gāo qiū   jiǎ dān shǒu qīn zhāi    
rén jiān shān shuǐ jiā   nián yíng hǎi lái xiān yīng cāng cuì yǎn chūn zhòu yún   tún kōng zhāi