题居上人法华新院

唐代 陈陶
浮名深般若,方寺设莲华。钟呗成僧国,湖山称法家。 一尘多宝塔,千佛大牛车。能诱泥犁客,超然识聚沙。
míng shēn   fāng shè lián huá zhōng bài chéng sēng guó   shān chēng jiā
chén duō bǎo   qiān niú chē néng yòu   chāo rán shí shā