题君子亭

宋代 朱熹
清晨坐武观,凉风动高旌。挟弓一笑起,屈此四座英。 破的亦已屡,穿杨讵云精。军吏不敢贺,高鸟时相惊。 解韝脱决遂,缓带飘华缨。俯仰新亭幽,旷然尘虑清。 内正外自直,三揖奚所争。端居得深玩,君子非虚名。
qīng chén zuò guān   liáng fēng dòng gāo jīng xié gōng xiào   zuò yīng    
  chuān 穿 yáng yún jīng jūn gǎn gāo   niǎo shí xiāng jīng    
jiě gōu tuō jué suì   huǎn dài piāo huá yīng yǎng xīn tíng yōu kuàng   rán chén qīng    
nèi zhèng wài zhí   sān suǒ zhēng duān shēn wán jūn   zi fēi míng