题倦庵

宋代 许棐
自扁庵为倦,斯名恐未然。醉巾频漉破,游屐几磨穿。 新种竹都活,旧栽花更妍。门前春水涨,催发孝廉船。
biǎn ān wèi juàn   míng kǒng wèi rán zuì jīn pín yóu   chuān   穿  
xīn zhǒng zhú dōu huó   jiù zāi huā gèng yán mén qián chūn shuǐ zhǎng cuī   xiào lián chuán