题九松卷赠张生

明代 王世贞
洛下九老人,采药徂徕山。化为九松树,萧然压尘寰。 苍髯掀天风,赤足踏潺湲。顾谓五大夫,惜哉多厚颜。 夫子从之游,不复叹才艰。盘桓峭茜下,箕踞嵯峨间。 黄鹤呼欲归,白云时与闲。况有千秋苓,青尔双鬓斑。 勿谓辟谷侯,孤风遂难攀。
luò xià jiǔ lǎo rén   cǎi yào lái shān huà wèi jiǔ sōng shù xiāo   rán chén huán    
cāng rán xiān tiān fēng   chì chán yuán wèi dài   zāi duō hòu yán    
cóng zhī yóu   tàn cái jiān pán huán qiào qiàn xià   cuó é jiān    
huáng guī   bái yún shí xián kuàng yǒu qiān qiū líng qīng   ěr shuāng bìn bān    
wèi hóu   fēng suì nán pān