题九华山

唐代 谭铢
忆闻九华山,尚在童稚年。浮沉任名路,窥仰会无缘。 罢职池阳时,复遭迎送牵。因兹契诚愿,瞩望枕席前。 况值春正浓,气色无不全。或如碧玉静,或似青霭鲜。 或接白云堆,或映红霞天。呈姿既不一,变态何啻千。 巍峨本无动,崇峻性岂偏。外景自隐隐,潜虚固幽玄。 我来暗凝情,务道志更坚。色与山异性,性并山亦然。 境变山不动,性存形自迁。自迁不阻俗,自定不失贤。 浮华与朱紫,安可迷心田。
wén jiǔ huà shān   shàng zài tóng zhì nián chén rèn míng   kuī yǎng huì yuán
zhí chí yáng shí   zāo yíng sòng qiān yīn chéng yuàn   zhǔ wàng zhěn qián
kuàng zhí chūn zhèng nóng   quán huò jìng   huò shì qīng ǎi xiān
huò jiē bái yún duī   huò yìng hóng xiá tiān chéng 姿   biàn tài chì qiān
wēi é běn dòng   chóng jùn xìng piān wài jǐng yǐn yǐn   qián yōu xuán
lái àn níng qíng   dào zhì gèng jiān shān xìng   xìng bìng shān rán
jìng biàn shān dòng   xìng cún xíng qiān qiān   dìng shī xián
huá zhū   ān xīn tián