题金渊绿净亭

宋代 张榘
凭高四望天沉沉,平芜远树横夕阴。 碧云吐吞献奇象,乃知造物得我心。 渔舟两两叠烟棹,白鸟出没沧波深。 悠然呼酒纳幽致,须臾寒月照古琴。
píng gāo wàng tiān chén chén   píng yuǎn shù héng yīn  
yún tūn xiàn xiàng   nǎi zhī zào xīn  
zhōu liǎng liǎng dié yān zhào   bái niǎo chū cāng shēn  
yōu rán jiǔ yōu zhì   hán yuè zhào qín