题金溪洪氏孝思亭

明代 龚敩
道上春风吹客衣,亭前碧草澹春晖。凭高忽若瞻云起,倚杖空怀负米归。 水落江寒冰未解,土暄林茂笋初肥。吾生最亦思亲苦,飘泊深惭与愿违。
dào shàng chūn fēng chuī   tíng qián cǎo dàn chūn huī píng gāo ruò zhān yún   zhàng kōng huái 怀 guī
shuǐ luò jiāng hán bīng wèi jiě   xuān lín mào sǔn chū féi shēng zuì qīn   piāo shēn cán yuàn wéi