题金孝廉棕亭

清代 戴亨
高天明星丽东壁,照临下土司文章。精华陊地化才子,上与朝日夕月同辉光。 大块不语赖宣泄,灵奇窅眇咸森张。冥搜造化入阃奥,陶镕万象分否臧。 但觉毫端百灵集,谁知呼吸通天阊。篇终有时一吟啸,天地震惊鬼神夜哭。 波涛倏忽翻江湖,蛟龙腾踔摇山谷。诗人之笔隐显变化乃如此,岂与蛙吟蝉噪争申缩。 何人颓其风,相趋入樊笼,遂令风雅大道埋没荆榛丛。 我欲鼓洪钧、煽大冶,铸万石之金镛,登高一撞惊群聋。 又欲高泻黄河之水昆崙峰,洗伐毛髓之疲苶浩浩元气流心胸。 自顾才气短,老马力尽日复晚。吁嗟乎吁嗟,万钧之任谁能挽。 金子逸才真出群,身骑鸾凤翔风云。行将上界朝紫氛,丰隆列缺纷来宾。 口吹昭华云璈之玉琯,手执金支翠羽之朱竿。指点英奇导仙路,担当巨任将属君。 呜呼担当巨任将属君,慎勿降心屈节希悦乎凡耳之听闻。
gāo tiān míng xīng dōng   zhào lín xià wén zhāng jīng huá duò huà cái shàng   cháo yuè tóng huī guāng    
kuài lài xuān xiè   líng yǎo miǎo xián sēn zhāng míng sōu zào huà kǔn ào táo   róng wàn xiàng fēn zāng    
dàn jué háo duān bǎi líng   shéi zhī tōng tiān chāng piān zhōng yǒu shí yín xiào tiān   zhèn jīng guǐ shén    
tāo shū fān jiāng   jiāo lóng téng chuō yáo shān shī rén zhī yǐn xiǎn biàn huà nǎi   yín chán zào zhēng shēn suō    
rén tuí fēng   xiāng fán lóng   suì lìng fēng dào mái jīng zhēn cóng  
hóng jūn shān zhù   wàn dàn zhī jīn yōng dēng   gāo zhuàng jīng qún lóng    
yòu gāo xiè huáng zhī shuǐ kūn lún fēng   máo suǐ zhī nié hào hào yuán liú xīn xiōng  
cái duǎn   lǎo jìn wǎn jiē jiē wàn   jūn zhī rèn shuí néng wǎn    
jīn cái zhēn chū qún   shēn luán fèng xiáng fēng yún xíng jiāng shàng jiè cháo fēn fēng   lóng liè quē fēn lái bīn    
kǒu chuī zhāo huá yún áo zhī guǎn   shǒu zhí jīn zhī cuì zhī zhū gān 竿 zhǐ diǎn yīng dǎo xiān dān   dāng rèn jiāng shǔ jūn    
dān dāng rèn jiāng shǔ jūn   shèn jiàng xīn jié yuè fán ěr zhī tīng wén