题金显宗墨竹

元代 卢亘
天人赋物如天工,墨光洒竹回天容。千年劲玉寒不死,清波照响悲吟龙。 烟凝草绿承华殿,鬼冷秋霜月如练。长毫写影竹不知,《子夜歌》残空记面。 春云一散风吹尘,茫茫海色翻青鳞。金仙泪痕愁汉月,尚怜玉轴随时新。 梦跨茅龙上天去,女娲补天天不语。海绡画鸾生翠羽,踏破银湾湿河鼓。 射龙江深春不度,风色萧萧怨千古。
tiān rén tiān gōng   guāng zhú huí tiān róng qiān nián jìn hán   qīng zhào xiǎng bēi yín lóng
yān níng cǎo 绿 chéng huá diàn 殿   guǐ lěng qiū shuāng yuè liàn cháng háo xiě yǐng zhú zhī   ,《 cán kōng miàn
chūn yún sàn fēng chuī chén   máng máng hǎi fān qīng lín jīn xiān lèi hén chóu hàn yuè   shàng lián zhóu suí shí xīn
mèng kuà máo lóng shàng tiān   tiān tiān hǎi xiāo huà luán shēng cuì   yín wān shī 湿
shè lóng jiāng shēn chūn   fēng xiāo xiāo yuàn qiān