题金塔寺二首 其二

明代 释函可
人贫方彻骨,塔尚以金名。采蕨扶云出,寻诗蹋月行。 断碑看字影,驯虎听经声。我到家常饭,因留太古情。
rén pín fāng chè   shàng jīn míng cǎi jué yún chū xún   shī yuè xíng    
duàn bēi kàn yǐng   xùn tīng jīng shēng dào jiā cháng fàn yīn   liú tài qíng