题金坛宋氏自怡轩

元代 杨载
白云生何许?萌芽自山石。厥初仅毫末,须臾大充斥。 蔓延塞虚空,日月为昏匿。或时为霖雨,庶类蒙润泽。 或随飘风散,起灭竟无迹。相缘千万变,发色黑青赤。 畸人饬栋宇,远俗喜幽阒。开轩纳高旷,抚玩自怡怿。 人情慕富贵,驱逐不暂息。转盼失故常,在己何所得。 上下数千载,往事犹历历。于焉服圣训,无用苦沈溺。 昔年陶隐居,常作帝王客。挂冠神武门,作诗写胸臆。 超然处物外,可谓且贞白。何以企若人,鞠躬修道德。
bái yún shēng   méng shān shí jué chū jǐn háo   chōng chì    
màn yán sāi kōng   yuè wèi hūn huò shí wéi lín shù   lèi méng rùn    
huò suí piāo fēng sàn   miè jìng xiāng yuán qiān wàn biàn   hēi qīng chì    
rén chì dòng   yuǎn yōu kāi xuān gāo kuàng   wán    
rén qíng guì   zhú zàn zhuǎn pàn shī cháng zài   suǒ de    
shàng xià shù qiān zǎi   wǎng shì yóu yān shèng xùn   yòng shěn    
nián táo yǐn   cháng zuò wáng guà guān shén mén zuò   shī xiě xiōng    
chāo rán chǔ wài   wèi qiě zhēn bái ruò rén   gōng xiū dào