题金粟洞

宋代 白玉蟾
白云乱山深复深,洞口枯树鸣幽禽。玉雪影梅春寂寞,琅风韵竹夜萧森。 海流城外青罗带,岩耸天边碧玉簪。忆著仙人郑文叔,泪随夕照落平林。
bái yún luàn shān shēn shēn   dòng kǒu shù míng yōu qín xuě yǐng méi chūn láng   fēng yùn zhú xiāo sēn    
hǎi liú chéng wài qīng luó dài   yán sǒng tiān biān zān zhù xiān rén zhèng wén shū lèi   suí zhào luò píng lín