题金山妙高堂

宋代 杨万里
金山未到时,羡渠奄有万里之长江。 金山既到子,长江不见只见千步廊。 老夫平生不奈事,点检风光难可意。 老僧觉我见睫眉,引入妙高台上嬉。 不知老僧有妙手,卷舒江山在怀袖。 挂上西窗方丈间,长江浮在炉烟端。 长江南边千万山,一时飞入两眼寒。 最爱檐前绝奇处,江心巉然景纯墓。 僧言道许乃浪傅,龙宫特书珠贝编。 初云谢灵运爱山如爱命,掇取天台鴈荡怪石头, 叠作假山立中流。又云王逸少草圣入神妙, 天赐琉璃笔格玉砚屏,仍将大江作陶泓。 老夫闻二说,沉吟未能决。 长年抵死催上船,徘徊欲去空茫然。
jīn shān wèi dào shí   xiàn yǎn yǒu wàn zhī cháng jiāng  
jīn shān dào zi   cháng jiāng jiàn zhī jiàn qiān láng  
lǎo píng shēng nài shì   diǎn jiǎn fēng guāng nán  
lǎo sēng jué jiàn jié méi   yǐn miào gāo tái shàng  
zhī lǎo sēng yǒu miào shǒu   juǎn shū jiāng shān zài huái 怀 xiù  
guà shàng 西 chuāng fāng zhang jiān   cháng jiāng zài yān duān  
cháng jiāng nán biān qiān wàn shān   shí fēi liǎng yǎn hán  
zuì ài yán qián jué chù   jiāng xīn chán rán jǐng chún  
sēng yán dào nǎi làng   lóng gōng shū zhū bèi biān  
chū yún xiè líng yùn ài shān ài mìng   duō tiān tāi yàn dàng guài shí tou  
dié zuò jiǎ shān zhōng liú yòu yún wáng shǎo cǎo shèng shén miào    
tiān liú li yàn píng   réng jiāng jiāng zuò táo hóng  
lǎo wén èr shuō   chén yín wèi néng jué  
cháng nián cuī shàng chuán   pái huái kōng máng rán