题金沙

宋代 王安石
海棠开後数金沙,高架层层吐绛葩。 咫尺西城无力到,不知谁赏魏家花。
hǎi táng kāi hòu shù jīn shā   gāo jià céng céng jiàng  
zhǐ chǐ 西 chéng dào   zhī shuí shǎng wèi jiā huā