题金家竹溪

唐代 王建
少年因病离天仗,乞得归家自养身。买断竹溪无别主, 散分泉水与新邻。山头鹿下长惊犬,池面鱼行不怕人。 乡使到来常款语,还闻世上有功臣。
shào nián yīn bìng tiān zhàng   guī jiā yǎng shēn mǎi duàn zhú bié zhǔ  
sàn fēn quán shuǐ xīn lín shān tóu 鹿 xià zhǎng jīng quǎn   chí miàn xíng rén
xiāng shǐ 使 dào lái cháng kuǎn   hái wén shì shàng yǒu gōng chén