题金华余仲扬山水

元代 刘永之
人言吴中山水好,坐使绝境那能到。金华山人怀故山,时拂冰纨写幽岛。 赠君此图更绝奇,妙墨精思夺天造。陂陀重阜隐乔木,掩仰遥汀带文藻。 石峤云生暮色微,海门潮落秋风早。贺监居临鉴湖曲,子猷宅近山阴道。 江清落日棹船回,照水新袍影颠倒。高情千古摹前哲,世俗纷华岂堪保。 经年烽火遍江南,万壑千峰迹如扫。畸人奔走厌尘浊,试观图画开怀抱。 思傍幽林结茅屋,柴门低映寒藤老。放鹤前山戴笠归,独把长劖拾瑶草。
rén yán zhōng shān shuǐ hǎo   zuò shǐ 使 jué jìng néng dào jīn huà shān rén huái 怀 shān   shí bīng wán xiě yōu dǎo
zèng jūn gèng jué   miào jīng duó tiān zào tuó zhòng yǐn qiáo   yǎn yǎng yáo tīng dài wén zǎo
shí jiào yún shēng wēi   hǎi mén cháo luò qiū fēng zǎo jiān lín jiàn   yóu zhái jìn shān yīn dào
jiāng qīng luò zhào chuán huí   zhào shuǐ xīn páo yǐng diān dào gāo qíng qiān qián zhé   shì fēn huá kān bǎo
jīng nián fēng huǒ biàn jiāng nán   wàn qiān fēng sǎo rén bēn zǒu yàn chén zhuó   shì guān huà kāi huái 怀 bào
bàng yōu lín jié máo   chái mén yìng hán téng lǎo fàng qián shān dài guī   zhǎng chán shí yáo cǎo