题静照堂

宋代 顾临
踏暑夏日长,履霜冬日短。乞诗贲新堂,经年不辞缓。 虚室莓苔青,客衣尘土满。自矜非俗求,容色长衎衎。 盈箧宝珠玑,东归春正暖。静照名已传,主人宜亦反。
shǔ xià zhǎng   shuāng dōng duǎn shī bēn xīn táng jīng   nián huǎn    
shì méi tái qīng   chén mǎn jīn fēi qiú róng   zhǎng kàn kàn    
yíng qiè bǎo zhū   dōng guī chūn zhèng nuǎn jìng zhào míng chuán zhǔ   rén fǎn