题净眼师房

唐代 王昌龄
白鸽飞时日欲斜,禅房寂历饮香茶。 倾人城,倾人国,斩新剃头青且黑。 玉如意,金澡瓶,朱唇皓齿能诵经。 吴音唤字更分明。 日暮钟声相送出,袈裟挂着箔帘钉。
bái fēi shí xié   chán fáng yǐn xiāng chá
qīng rén chéng   qīng rén guó   zhǎn xīn tóu qīng qiě hēi
  jīn zǎo píng   zhū chún hào chǐ 齿 néng sòng jīng
yīn huàn gèng fēn míng
zhōng shēng xiāng sòng chū   jiā shā guà zhe lián dīng