题静学斋为陈司训

唐代 王翰
昔日武乡侯,教子著明训。嘉言载简策,千古挹芳润。 我心身上衣,皦皦化为缁。我身庭中树,时时风挠之。 内外受纷扰,声利何由辞。陈均古好学,逸情知缮性。 不惟诵书史,迹不迈门径。理超性亦澄,物遣道自胜。 跧居有馀乐,誓不叹贫病。朋侪从讲问,冠屦来相依。 一朝施乐育,贤哲端可希。为国储贤才,文馆多光辉。 青云终自致,白日看翻飞。
xiāng hòu   jiào zhù míng xùn jiā yán zài jiǎn   qiān fāng rùn
xīn shēn shàng   jiǎo jiǎo huà wèi shēn tíng zhōng shù   shí shí fēng náo zhī
nèi wài shòu fēn rǎo   shēng yóu chén jūn hào xué   qíng zhī shàn xìng
wéi sòng shū shǐ   mài mén jìng chāo xìng chéng   qiǎn dào shèng
quán yǒu   shì tàn pín bìng péng chái cóng jiǎng wèn   guān lái xiāng
zhāo shī   xián zhé duān wèi guó chǔ xián cái   wén guǎn duō guāng huī
qīng yún zhōng zhì   bái kàn fān fēi