题精舍寺(一作酬王季友秋夜宿露台寺见寄)
石林精舍武溪东,夜扣禅关谒远公。月在上方诸品静,
僧持半偈万缘空。秋山竟日闻猿啸,落木寒泉听不穷。
惟有双峰最高顶,此心期与故人同。
shí
石
lín
林
jīng
精
shè
舍
wǔ
武
xī
溪
dōng
东
,
yè
夜
kòu
扣
chán
禅
guān
关
yè
谒
yuǎn
远
gōng
公
。
。
yuè
月
zài
在
shàng
上
fāng
方
zhū
诸
pǐn
品
jìng
静
,
sēng
僧
chí
持
bàn
半
jì
偈
wàn
万
yuán
缘
kōng
空
。
。
qiū
秋
shān
山
jìng
竟
rì
日
wén
闻
yuán
猿
xiào
啸
,
luò
落
mù
木
hán
寒
quán
泉
tīng
听
bù
不
qióng
穷
。
。
wéi
惟
yǒu
有
shuāng
双
fēng
峰
zuì
最
gāo
高
dǐng
顶
,
cǐ
此
xīn
心
qī
期
yǔ
与
gù
故
rén
人
tóng
同
。
。