题精舍

宋代 白玉蟾
到此黄昏飒飒风,岩头只见药炉空。 不堪花落烟飞处,又听寒猿哭晦翁。
dào huáng hūn fēng   yán tóu zhī jiàn yào kōng
kān huā luò yān fēi chù   yòu tīng hán yuán huì wēng