题静山

宋代 文天祥
地得一以宁,凝然者卷石。 嵁岩及培塿,异形不异质。 古之能定者,悟此为一极。 春荣秋以悴,一岁百态出。 鸟鸣花落句,此意谁与诘。 所以尼丘人,仁智不废一。 万象此纬经,死灰彼何物。 明发此乎游,参入观水术。
níng   níng rán zhě juǎn shí
kān yán péi lǒu   xíng zhì
zhī néng dìng zhě   wèi
chūn róng qiū cuì   suì bǎi tài chū
niǎo míng huā luò   shuí
suǒ qiū rén   rén zhì fèi
wàn xiàng wěi jīng   huī
míng yóu   cān guān shuǐ shù