题净明轩

宋代 白玉蟾
净几明窗兴味浓,老僧心下万缘空。 黄鹂睡起摇开竹,白鹤飞来点破松。 些子溪山藏夜月,无边花柳恼春风。 真如般若头头是,坐断蒲团子细穷。
jìng míng chuāng xìng wèi nóng   lǎo sēng xīn xià wàn yuán kōng
huáng shuì yáo kāi zhú   bái fēi lái diǎn sōng
xiē shān cáng yuè   biān huā liǔ nǎo chūn fēng
zhēn tóu tóu shì   zuò duàn tuán qióng