题荆公祠

宋代 徐宝之
草树荒凉门半开,管祠人去不曾来。 漫装舒国簪貂坐,何似钟山策蹇回。 后世诗名高北斗,向时国论冷残灰。 近儒作记存东庑,一丈寒碑立翠苔。
cǎo shù huāng liáng mén bàn kāi   guǎn rén céng lái  
màn zhuāng shū guó zān diāo zuò   zhōng shān jiǎn huí  
hòu shì shī míng gāo běi dǒu   xiàng shí guó lùn lěng cán huī  
jìn zuò cún dōng   zhàng hán bēi cuì tái