题计郎中汝和墨菊曹汝学家藏

明代 顾清
郎中画菊真是菊,蒙泉蒲萄太常竹。一时能事并驰声,岂直文章难继续。 狂挥急扫皆称意,不特品高机亦熟。西涯坐间生色障,一见当时已心服。 不知何日到君家,净洗朱铅斗清淑。疏篁古木交映带,深浅生枯俱入态。 欹风一枝惊欲折,倚竹数丛如有待。飞鸾坠羽时自压,老蛟蜕骨令人骇。 张颠草圣久寂寞,何意兹晨忽倾盖。郎中郎中今有无,后来尚远眼中疏。 柔肌脆骨争媚妩,不然蔓草纷黄垆。颓波一去谁与返,把卷抚玩增长吁。 君不见近时淮海上,亦有菊花一派往往传京都。
láng zhōng huà zhēn shi   méng quán táo tài cháng zhú shí néng shì bìng chí shēng   zhí wén zhāng nán    
kuáng huī sǎo jiē chēng   pǐn gāo shú 西 zuò jiān shēng zhàng   jiàn dāng shí xīn    
zhī dào jūn jiā   jìng zhū qiān dòu qīng shū shū huáng jiāo yìng dài shēn   qiǎn shēng tài    
fēng zhī jīng zhé   zhú shù cóng yǒu dài fēi luán zhuì shí lǎo   jiāo tuì lìng rén hài    
zhāng diān cǎo shèng jiǔ   chén qīng gài láng zhōng láng zhōng jīn yǒu hòu   lái shàng yuǎn yǎn zhōng shū    
róu cuì zhēng mèi   rán màn cǎo fēn huáng tuí shuí fǎn   juàn wán zēng cháng    
jūn jiàn jìn shí huái hǎi shàng   yǒu huā pài wǎng wǎng chuán jīng