题界画卧龙山楼阁图

明代 刘基
巍巍乎,大海之西,浙河之东!是曰会稽,夏后所封。 吞云吐雨隔躔次,阖辟光景调春冬。地平天成五千载,职贡长与中华通。 洞天石室神仙宫,香炉紫气腾芙蓉。禹穴窈窕潜蛟龙,玉书金简今无踪。 但见苍松翠柏,晻暧闭白日,猿狖叫啸生悲风。卧龙何蜿蜒,向之离立如孩童。 上有朱甍碧瓦,缥缈浮玄穹。流星穿窗月挂户,下视水木光玲珑。 多年不见尝胆处,野花自落莓苔中。绿蘋香飘杨柳浓,渔舟一叶波溶溶。 黄冠贺老巳寂寞,澹烟细雨空青枫。雁山狂客意匠工,能以翰墨偷天功。 对此使我心神融,便欲筑室依巃嵷。短衣瘦策寻葛洪,咽服石髓餐晴虹,翩然远逐浮丘公。 不须怀古意惨戚,伯夷绮季俱蒿蓬。
wēi wēi   hǎi zhī 西   zhè zhī dōng   shì yuē kuài   xià hòu suǒ fēng
tūn yún chán   guāng jǐng diào chūn dōng píng tiān chéng qiān zǎi   zhí gòng zhǎng zhōng huá tōng
dòng tiān shí shì shén xiān gōng   xiāng téng róng xué yǎo tiǎo qián jiāo lóng   shū jīn jiǎn jīn zōng
dàn jiàn cāng sōng cuì bǎi   ǎn ài bái   yuán yòu jiào xiào shēng bēi fēng lóng wān yán   xiàng zhī hái tóng
shàng yǒu zhū méng   piāo miǎo xuán qióng liú xīng chuān 穿 chuāng yuè guà   xià shì shuǐ guāng líng lóng
duō nián jiàn cháng dǎn chù   huā luò méi tái zhōng 绿 píng xiāng piāo yáng liǔ nóng   zhōu róng róng
huáng guān lǎo   dàn yān kōng qīng fēng yàn shān kuáng jiàng gōng   néng hàn tōu tiān gōng
duì shǐ 使 xīn shén róng   biàn 便 zhù shì lóng sǒng duǎn shòu xún hóng   yàn shí suǐ cān qíng hóng   piān rán yuǎn zhú qiū gōng
huái 怀 cǎn   hāo péng