题贾俨不忘室

宋代 叶适
贾子好修士,躬耕鹿岩阿。茂木俯青泉,幽处堪逶迤。 有室净棐几,图史参前罗。独能取我语,标榜相巍峨。 我语不必记,子意故足多。物之徇外者,迅若横流波。 当其一念觉,胼胝驻崩涡。神丸起痿瘵,厚纩还暄和。 伦类苟通明,轨辙宁舛讹。但忧所见弱,缭如附松萝。 舆薪岂不睹,奈此斤斧何。勿令学高山,所至才献坡。 如于众稊稗,收拾同颖禾。虽云善端在,坐悼良时过。 子先发曹掾,仁义躬濯磨。活人不知数,一善禳众瘥。 每识饭牛下,有作宁戚歌。至今乡里敬,墓柏垂霜柯。 子质复粹美,藻火兼佩珂。中夜再三叹,警策自诋诃。 未合者参辰,巳逝者江河。所愿天爵尊,非必贵决科。
jiǎ hǎo xiū shì   gōng gēng 鹿 yán ē mào qīng quán yōu   chù kān wēi    
yǒu shì jìng fěi   shǐ cān qián luó néng biāo   bǎng xiāng wēi é    
  zi duō zhī xùn wài zhě xùn   ruò héng liú    
dāng niàn jué   pián zhī zhù bēng shén wán wěi zhài hòu   kuàng hái xuān    
lún lèi gǒu tōng míng   guǐ zhé níng chuǎn é dàn yōu suǒ jiàn ruò liáo   sōng luó    
xīn   nài jīn lìng xué gāo shān suǒ   zhì cái xiàn    
zhòng bài   shōu shí tóng yǐng suī yún shàn duān zài zuò   dào liáng shí guò    
zi xiān cáo yuàn   rén gōng zhuó huó rén zhī shù   shàn ráng zhòng chài    
měi shí fàn niú xià   yǒu zuò níng zhì jīn xiāng jìng   bǎi chuí shuāng    
zi zhì cuì měi   zǎo huǒ jiān pèi zhōng zài sān tàn jǐng      
wèi zhě shēn chén   shì zhě jiāng suǒ yuàn tiān jué zūn fēi   guì jué