题蕉

明代 沈周
惯见闲庭碧玉丛,春风吹过即秋风。 老夫都把荣枯事,却寄萧萧数叶中。
guàn jiàn xián tíng cóng   chūn fēng chuī guò qiū fēng  
lǎo dōu róng shì   què xiāo xiāo shù xié zhōng