题剑溪上人坐禅卷

明代 王恭
释子安禅何处山,镡津溪上薜萝间。身将鹤畔松同古,心与岩头云共閒。 九峰禅观通云月,百六滩声广长舌。翠竹黄花总是禅,西来直指何言说。 磨砖作镜无光彩,刻舟求剑知何在。吾乡兄弟刹那间,若问江湖三十载。 戒刀禅尺与蒲团,定里休将色相看。直教铁铸脊梁骨,不用安禅禅自安。
shì ān chán chǔ shān   chán jīn shàng luó jiān shēn jiāng pàn sōng tóng xīn   yán tóu yún gòng xián    
jiǔ fēng chán guān tōng yún yuè   bǎi liù tān shēng guǎng 广 cháng shé cuì zhú huáng huā zǒng shì chán   lái 西 zhí zhǐ yán shuō    
zhuān zuò jìng guāng cǎi   zhōu qiú jiàn zhī zài xiāng xiōng chà jiān ruò   wèn jiāng sān shí zài    
jiè dāo chán chǐ tuán   dìng xiū jiāng xiàng kàn zhí jiào tiě zhù liáng   yòng ān chán chán ān