题江伯几雪矼

宋代 汪炎昶
杖藜下人空谷暝,仰从树罅窥危矼。 风叶吹满樵客径,大泉洒到幽人窗。 旧且疑无颍川许,今兼信有襄阳庞。 况是清风接襟袂,政使异世心已降。
zhàng xià rén kōng míng   yǎng cóng shù xià kuī wēi gāng  
fēng chuī mǎn qiáo jìng   quán dào yōu rén chuāng  
jiù qiě yǐng chuān   jīn jiān xìn yǒu xiāng yáng páng  
kuàng shì qīng fēng jiē jīn mèi   zhèng shǐ 使 shì xīn xiáng