题剑

唐代 窦群
丈夫得宝剑,束发曾书绅。嗟吁一朝遇,愿言千载邻。 心许留家树,辞直断佞臣。焉能为绕指,拂拭试时人。
zhàng bǎo jiàn   shù céng shū shēn jiē zhāo   yuàn yán qiān zǎi lín
xīn liú jiā shù   zhí duàn nìng chén yān néng wéi rào zhǐ   shì shì shí rén