题家藏汉延熹华岳庙碑轴子

清代 阮元
太华三峰削不成,夜来碧色无深浅。仙人染作延熹碑,飘带人间止三卷。 长垣一册归商丘,但损偏旁最完善。华阴东郭又一函,椒花馆中见者鲜。 我今快得四明本,玉轴绨囊示尊显。丰全范钱三百年,入我楼中伴《文选》。 惊心动魄竹垞语,七尺岩岩辟空展。浑金璞玉天所成,幡然不受人裁剪。 唐宋题字皆分明,卫公两款夹额篆。全身平列廿二行,波磔豪釐尽能辨。 一字一朵青莲花,玉女翻盆墨云软。已巳摹镌向北湖,市石察书书佐遣。 湖边更刻泰山碑,岳色双双照人眼。
tài huá sān fēng xuē chéng   lái shēn qiǎn xiān rén rǎn zuò yán bēi   piāo dài rén jiān zhǐ sān juǎn
cháng yuán guī shāng qiū   dàn sǔn piān páng zuì wán shàn huá yīn dōng guō yòu hán   jiāo huā guǎn zhōng jiàn zhě xiān
jīn kuài míng běn   zhóu náng shì zūn xiǎn fēng quán fàn qián sān bǎi nián   lóu zhōng bàn wén xuǎn 》。  
jīng xīn dòng zhú chá   chǐ yán yán kōng zhǎn hún jīn tiān suǒ chéng   fān rán shòu rén cái jiǎn
táng sòng jiē fēn míng   wèi gōng liǎng kuǎn jiā é zhuàn quán shēn píng liè niàn 廿 èr xíng   zhé háo jǐn néng biàn
duǒ qīng lián huā   fān pén yún ruǎn juān xiàng běi   shì dàn chá shū shū zuǒ qiǎn
biān gèng tài shān bēi   yuè shuāng shuāng zhào rén yǎn